Lương 10 triệu, bạn đi xe số, ăn cơm bụi, thấy cuộc sống vẫn ổn.
Lương 50 triệu, bạn thấy không thể sống thiếu iPhone Pro Max, xe tay ga hạng sang và những bữa ăn check-in sang chảnh.
Bạn gọi đó là “Nâng cao chất lượng cuộc sống”.
Tôi gọi đó là “Tự sát tài chính”.
Thuật ngữ chuyên môn gọi là “Lạm phát lối sống”.
Nhưng nói toẹt ra cho dễ hiểu: Đó là căn bệnh “Sĩ diện hão”.
Tại sao bạn kiếm được nhiều tiền hơn nhưng tài khoản vẫn rỗng tuếch vào cuối tháng?
Vì cái “TÔI” của bạn phình to nhanh hơn cả tốc độ tăng lương.
- CÁI BẪY CỦA SỰ “XỨNG ĐÁNG”
“Mình làm cực khổ, mình xứng đáng được hưởng thụ”.
Câu thần chú này đã móc túi bạn nhiều hơn bất kỳ tên trộm nào.
Tự thưởng là tốt. Nhưng biến sự xa xỉ thành thói quen hằng ngày là ngu ngốc. - CHẠY ĐUA TRÊN MÁY CHẠY BỘ (HEDONIC TREADMILL)
Bạn mua một món đồ mới. Bạn vui trong 3 ngày.
Sau đó cảm xúc trở về bình thường. Bạn lại thèm khát một món đồ xịn hơn.
Vòng lặp đó biến bạn thành con chuột chạy điên cuồng trong lồng quay: Chạy rất nhanh, mồ hôi nhễ nhại, nhưng không tiến xa được mét nào. - SỰ THẬT MẤT LÒNG
Khi thu nhập tăng gấp đôi, hãy cố gắng giữ mức chi tiêu như cũ (hoặc chỉ tăng nhẹ).
Phần chênh lệch đó (Gap) chính là sự giàu có của bạn.
Dùng tiền để mua tài sản, tài sản sẽ nuôi bạn.
Dùng tiền để mua tiêu sản (đồ đạc), chúng sẽ ăn mòn bạn.
Đừng để mức lương 5000$ chỉ để nuôi một lối sống hào nhoáng, nhưng bên trong mục rỗng vì nợ nần.
Giàu có thật sự là thứ bạn KHÔNG nhìn thấy.
Đó là số tiền bạn từ chối tiêu, chứ không phải số đồ hiệu bạn đắp lên người.
Bạn muốn trông có vẻ giàu, hay muốn thực sự tự do?
Hãy chọn đi. Bạn không thể có cả hai.
