Dịch vụ cho thuê văn phòng tại TP. HCM
Theo bạn đúng hay sai?

Theo bạn đúng hay sai?

Có ý kiến cho rằng: “Nhà nghèo vượt khó” thì không bằng “nhà giàu vượt sướng”. Vượt khó là bản năng, còn vượt sướng là bản lĩnh.

Có câu nói “Đừng dồn con chuột vào chân tường, vì bạn không biết nó có thể điên loạn đến mức nào”.

Cũng có câu nói “Chuột sa chĩnh gạo” Khi mới rơi vào chĩnh gạo, con chuột thấy mình là kẻ may mắn nhất thế gian. Nó ăn, nó ngủ, nó tận hưởng. Nhưng cuối cùng nó quá béo để thoát ra khỏi cái chum

Cái khó của người nghèo là có thực, nhưng cái sướng của nhà giàu là cái bẫy có độc.

Khi bạn nghèo, cái khổ nó hiện hữu ngay trước mắt: bụng đói, tiền nhà đến hạn, sự coi thường của xã hội. Những cái đó là động lực hữu hình. Nó giống như việc bạn bị chó đuổi, bạn chẳng cần ai dạy cũng biết chạy nhanh hết mức có thể. Đó là cơ hội duy nhất để đổi đời, không làm thì chỉ có con đường chết.

Nhưng nhìn vào những cậu ấm cô chiêu, cái sướng của họ là một loại thuốc tê.

– Mất đi nhu cầu nỗ lực: Bạn không cần bận tâm mếu muốn mua cái túi hiệu có cái túi hiệu, muốn xe sang có xe sang. Mất dần động lực. Tại sao phải thức khuya dậy sớm học hành, nghiên cứu khi mà số tài sản thừa kế đủ cho bạn sống 3 đời?

Khi mọi ham muốn đều được thỏa mãn tức thì, họ trở nên “tàn tật” về ý chí. Đó chính là con chuột khi sa vào chĩnh gạo.

– Cái bóng của gia đình: Người giàu bị bủa vây bởi sự kỳ vọng. Nếu họ thành công, thiên hạ bảo do bố nó giàu. Nếu họ thất bại, thiên hạ cười nhạo phá gia chi tử. Để “vượt” được cái sướng đó, họ phải chiến đấu với sự thừa mứa và cái bóng khổng lồ của cha mẹ để khẳng định mình là một cá thể độc lập.

Bill Gates vốn là một cậu ấm chính hiệu. Cha ông là một luật sư danh tiếng, mẹ ông thuộc ban quản trị của nhiều tập đoàn lớn. Nhưng Bill Gates đã bỏ học Harvard – ngôi trường danh giá mà bao người nghèo mơ ước – để đi làm một việc cực kỳ rủi ro lúc bấy giờ là viết phần mềm, tự tay gầy dựng Microsoft.

Chúng ta thường thấy cáccậu ấm giỏi thực sự họ làm việc kinh khủng hơn người thường. Họ không làm vì tiền (vì họ có rồi), họ làm vì danh dự và lý tưởng. Để một người có sẵn 100 tỷ đồng vẫn dám dậy từ 5 giờ sáng, làm việc đến 12 giờ đêm, đối mặt với rủi ro trắng tay… thì cái “bản lĩnh” đó khó hơn việc một người nghèo đi làm thêm 2 ca để kiếm tiền đóng học phí rất nhiều.

Nếu bạn dồn một người nghèo vào chân tường, họ sẽ trở thành anh hùng vì đó là lối thoát duy nhất. Nhưng nếu bạn đặt một người giàu vào giữa một bữa tiệc xa hoa và bảo họ: “Hãy bỏ ly rượu xuống, đi ra ngoài kia và bắt đầu từ con số không”, mà họ vẫn làm được và thành công rực rỡ… thì đó mới là kẻ có nội công thâm hậu nhất.

Để lại một bình luận

Điều hướng nhanh
×