Có những ngày, người đứng đầu thức dậy với một cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Phía sau cánh cửa phòng họp là một đội ngũ đang chờ đợi sự quyết đoán, năng lượng và những chỉ dẫn sáng suốt. Nhưng bên trong bạn, mọi thứ đang đóng băng vì một cuộc khủng hoảng cá nhân hay một nỗi bế tắc chưa có lời giải.
Cảm giác phải “diễn” vai một người sếp ổn thỏa trong khi lòng đầy giông bão là một loại áp lực thầm lặng nhưng tàn khốc. Nếu bạn đang ở trong giai đoạn đó, hãy nhớ rằng: Lãnh đạo không phải là siêu nhân, và việc bạn thấy đuối sức không có nghĩa là bạn thất bại.
Làm sao để giữ cho đội ngũ vẫn tiến bước khi chính bạn đang phải “lần mò” trong bóng tối của chính mình?
Những bước đi chậm nhưng chắc để quản trị trong nghịch cảnh:
1. Cho phép bản thân “tháo mặt nạ” một cách tử tế
Đừng cố gồng mình để rực sáng khi bạn đang cạn năng lượng. Nhân viên của bạn rất nhạy cảm; họ thà nhìn thấy một người sếp trầm tĩnh, ít nói nhưng chân thành, còn hơn là một người sếp cố tỏ ra hưng phấn một cách giả tạo. Hãy cho phép mình được “lặng” đi một chút. Sự điềm tĩnh trong bóng tối của bạn đôi khi lại là thông điệp mạnh mẽ nhất về sự vững chãi cho đội ngũ.
2. Tin tưởng vào những “hạt giống” bạn đã gieo
Đây là lúc để bạn thấy được giá trị của việc xây dựng đội ngũ bấy lâu nay. Khi bạn không thể dẫn dắt bằng tầm nhìn rực rỡ, hãy dẫn dắt bằng sự tin tưởng. Hãy nói với những cộng sự cốt cán: “Giai đoạn này tôi cần sự hỗ trợ của các bạn hơn bao giờ hết”. Việc bạn mở lòng nhờ vả không làm giảm uy tín, mà ngược lại, nó trao cho nhân viên cơ hội được gánh vác, được lớn mạnh và thấy mình thực sự quan trọng đối với tổ chức.
3. Quản trị bằng sự hiện diện tối giản
Khi bế tắc, đừng cố làm những việc đao to búa lớn. Hãy tập trung vào những việc nhỏ nhưng mang tính biểu tượng: Một buổi họp ngắn đúng giờ, một lời khen ngợi kịp thời, một sự xác nhận công việc.
Sự hiện diện đều đặn của bạn – dù không ồn ào – chính là liều thuốc an thần cho tập thể. Họ chỉ cần biết bạn vẫn ở đó, vẫn cầm lái, dù đôi khi bạn chỉ đang lái xe bằng “đèn pha chiếu gần”.
