Dịch vụ cho thuê văn phòng tại TP. HCM
MỘT NGƯỜI NHƯ VẬY CÓ THỂ ĐI ĐƯỢC BAO XA?

MỘT NGƯỜI NHƯ VẬY CÓ THỂ ĐI ĐƯỢC BAO XA?

Ở đời, người ta thích nhắc về thiên tài, về những kẻ sinh ra đã đứng trên vạch đích. Nhưng có một kiểu người âm thầm hơn, đáng gờm hơn. Đó là kiểu người xuất phát điểm bằng con số không tròn trĩnh, không gia thế, không ô dù, không có lấy một người nâng đỡ, chỉ có duy nhất một thứ: Sự lì lợm đến mức tàn nhẫn với chính mình.

Tại sao họ lại lì lợm đến vậy?

Bởi vì họ không còn đường lùi.

Họ không còn đường lùi để dựa dẫm vào cha mẹ.

Họ không còn đường lùi để chờ đợi sự ban ơn từ quý nhân.

Họ không còn đường lùi để sợ hãi trước những lần vấp ngã.

Mọi thứ họ có, đều do một tay họ nhào nặn. Mỗi đồng tiền họ kiếm được, đều thấm đẫm mồ hôi và những đêm trắng mất ngủ vì lo toan. Khi bạn không có gì để mất, bạn sẽ trở nên bất khả chiến bại. Khi bạn không có ai để cầu xin, bạn sẽ trở nên mạnh mẽ đến mức không gì có thể quật ngã.

Nhiều người hỏi: Một kẻ như thế đi được bao xa?

Câu trả lời nằm ở độ chai sạn của lòng bàn chân và độ dày của cái tâm. Họ không đo hành trình bằng số năm, họ đo bằng số lần đứng dậy sau những cú tát của cuộc đời.

Họ đi từ chỗ không ai nhìn thấy đến nơi vạn người ngước nhìn.

Họ đi từ chỗ bị coi thường đến nơi nắm giữ vận mệnh.

Họ đi từ chỗ hoài nghi bản thân đến nơi đạt được đỉnh cao của sự tự tại.

Sự lì lợm đó không phải là sự cố chấp ngu ngốc. Đó là sự kiên định của người thấu hiểu rằng: Đường không tự nhiên mà có, đường là do chân ta tự mở. Một người không có thiên phú lại được ban cho sự lì lợm, thì đó chính là kẻ nguy hiểm nhất trong cuộc chơi này. Bởi lẽ, khi kẻ khác đã mệt mỏi và bỏ cuộc, thì họ mới chỉ bắt đầu khởi động.

Một người đã dám đem cả cuộc đời mình ra làm ván cược, thì vĩnh viễn không bao giờ có khái niệm dừng lại cho đến khi chạm được tới vinh quang!

Để lại một bình luận

Điều hướng nhanh
×