Một cái bẫy rất phổ biến của người muốn phát triển bản thân là nhầm cảm giác được khai mở với năng lực thật.
Bạn xem một video hay, nghe một người giỏi phân tích, lưu vài câu tâm đắc, tự nhiên thấy đầu mình thông hơn. Bạn mua một khóa học, xem hết 7 bài đầu, ghi chú khá đầy đủ, rồi có cảm giác mình đang tiến bộ.
Cảm giác đó dễ chịu thật.
Nhưng đến lúc phải làm một việc cụ thể thì tay vẫn khựng.
Muốn viết thì không biết bắt đầu từ đâu. Muốn bán hàng thì không biết hỏi khách thế nào. Muốn quản lý đội nhóm thì gặp một ca khó là lúng túng. Muốn học ngoại ngữ thì nghe người thật nói vẫn đứng hình.
Vì thật ra mình chưa học kỹ năng.
Mình mới đứng cạnh kỹ năng đó và nghe người khác kể về nó.
Kỹ năng không đi vào người bằng cách ngồi yên tiêu thụ. Nó đi vào người qua một vòng rất đời: thử làm, sai, thấy mình sai ở đâu, sửa, rồi thử lại.
Trong quyển sách TÁI LẬP TRÌNH THÓI QUEN, tác giả Ginka nói nhiều về chuyện hành vi muốn bền phải có vòng lặp rõ ràng: tín hiệu, hành vi, phần thưởng. Với chuyện học kỹ năng, tôi nghĩ cũng nên nhìn như vậy. Nếu không có một vòng lặp thực hành, việc học rất dễ biến thành giải trí trí tuệ.
Tín hiệu là lúc vấn đề thật xuất hiện.
Hành vi là mình bắt tay xử lý một phần nhỏ của vấn đề đó.
Phần thưởng là phản hồi thật: khách có hiểu không, bài có ai đọc không, sếp có duyệt không, người nghe có làm theo không, kết quả có khá hơn không.
Không có phản hồi thật, ta rất dễ tự lừa mình.
Người học viết mà không đưa bài cho ai đọc thì khó biết mình viết có rõ không. Người học bán hàng mà không nói chuyện với khách thật thì rất dễ tưởng mấy câu chốt sale trên mạng là đủ. Người học quản lý mà không xử lý mâu thuẫn thật thì mọi lý thuyết về con người đều nghe khá ổn.
Đây là chỗ nhiều người né.
Họ thích học thêm vì học thêm an toàn. Còn làm thật thì có rủi ro bị chê, bị từ chối, bị thấy mình non. Nhưng kỹ năng chỉ lớn lên ở đúng chỗ đó.
Muốn học tốt hơn, đừng hỏi hôm nay mình đã nạp thêm bao nhiêu.
Hãy hỏi hôm nay mình đã dùng được gì.
Một ý mới nếu không giúp mình sửa một hành vi cũ, giải quyết một tình huống thật, hoặc tạo ra một kết quả cụ thể, thì nó chỉ là món trang trí trong đầu.
Phát triển bản thân không phải là trở thành cái kho chứa kiến thức.
Phát triển bản thân là biến kiến thức thành phản xạ dùng được.
Vậy nên học ít lại cũng được, miễn là mỗi thứ học xong phải có chỗ để thử.
Học một kỹ thuật giao tiếp thì dùng trong một cuộc nói chuyện thật.
Học một nguyên tắc quản lý tiền thì mở tài khoản ra kiểm tra dòng tiền thật.
Học một cách làm việc tập trung thì áp vào một phiên làm việc thật.
Làm xong rồi nhìn lại.
Cái gì hiệu quả thì giữ.
Cái gì không hiệu quả thì bỏ.
Cái gì chưa rõ thì sửa tiếp.
Đời không thiếu người biết rất nhiều. Đời thiếu người làm được một vài thứ tới nơi tới chốn.
Mà muốn làm tới nơi tới chốn thì đừng học như đang xem người khác chơi game.
Phải tự cầm tay cầm.
Phải vào trận.
Phải thua vài ván.
Rồi mới thật sự lên trình.
Sưu tầm
