Không phải cạo đầu đi chùa mới gọi là tu. Không phải ngày nào cũng ngồi thiền, đốt hương, nói đạo lý mới gọi là giác ngộ.
Tu thật sự, là lúc cuộc đời dí bạn tới chân tường nhưng bạn vẫn cố không trở thành một người xấu.
Là sáng vẫn phải dậy lo tiền, lo con, lo bố mẹ già, dù đêm qua gần như không ngủ.
Là bị hiểu lầm nhưng không còn muốn cãi cho thắng. Là bị cuộc đời làm đau, nhưng vẫn cố giữ mình tử tế.
Nhiều người nghĩ: tránh xa xã hội là bình yên. Nhưng thật ra. Trốn đời thì dễ. Sống giữa đời mà tâm không loạn mới khó.
Có người lên mạng nói đạo lý rất hay. Nhưng về nhà vẫn nóng nảy với vợ con. Ngoài mặt lúc nào cũng “buông bỏ”, nhưng trong lòng đầy hơn thua và oán trách. Đó không phải tu. Đó chỉ là đang cố tỏ ra mình thanh cao thôi.
Người tu thật sự, không nằm ở việc họ nói gì. Mà nằm ở cách họ sống khi không ai nhìn.
- Tu hành bắt đầu từ lúc bạn thôi đổ lỗi.
Khi còn trẻ, gặp chuyện gì mình cũng nghĩ: “Tại họ.” “Tại số mình đen.” “Tại cuộc đời bất công.” Nhưng càng lớn bạn càng hiểu.
Nhiều chuyện đau khổ đến từ chính mình. Hay nóng giận, vì bản thân chưa đủ vững. Hay tủi thân, vì quá cần người khác công nhận. Hay thất vọng, vì đặt kỳ vọng quá cao. Hay khó chịu với người khác, nhiều khi là vì nhìn thấy chính cái mình ghét trong bản thân.
Khoảnh khắc một người bắt đầu quay vào nhìn lại chính mình. Đó là lúc họ bắt đầu trưởng thành thật sự. - Tu không phải để thành người hiền, mà để thành người hiểu chuyện.
Ngày xưa tôi cứ nghĩ: Người tu là người lúc nào cũng nhẹ nhàng, không sân si. Sau này mới hiểu. Người hiểu đời thật sự không phải họ không có tham, không có giận, không có ích kỷ. Mà là họ nhìn thấy nó.
Họ biết trong mình cũng có phần xấu. Cũng từng ghen tị. Cũng từng ích kỷ. Cũng từng muốn hơn thua. Nhưng thay vì giả vờ hoàn hảo, họ học cách kiểm soát nó. Người càng hiểu bản thân, thì càng bớt phán xét người khác. Vì họ biêt: “Nếu đổi hoàn cảnh, chưa chắc mình đã tốt hơn người ta.” - Đến một lúc bạn sẽ bớt giận người khác. Không phải vì họ đúng.
Mà vì bạn bắt đầu hiểu: Người nóng tính thường là người đang quá áp lực. Ngừoi lạnh lùng thường từng bị tổn thương.
Người lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, nhiều khi chỉ là đang cố che đi sự bất an bên trong. Người thích làm hài lòng người khác, đa phần là người thiếu tình thương từ nhỏ. Ai cũng đang mang vết thương mà sống.
Nên thay vì cứ trách móc, hơn thua. Bạn bắt đầu học cách nhẹ lại. Nói chậm hơn. Phản ứng ít hơn. Bớt tranh cãi hơn. Vì hiểu rằng: Không phải chuyện gì cũng cần thắng. - Tu cao nhất là không làm khổ người khác.
Nhiều người đọc rất nhiều sách. Nhưng mở miệng ra là làm người khác tổn thương.
Có người nói chuyện rất đạo lý. Nhưng người thân sống cạnh họ lại thấy ngột ngạt. Tu thật sự không nằm ở miệng. Mà nằm ở năng lượng bạn mang tới cho người khác. Ở cạnh bạn người ta thấy nhẹ hay thấy mệt? Người ta thấy được chữa lành hay thấy áp lực? Có những người không giỏi nói gì nhiều.
Nhưng chỉ cần ở cạnh họ thôi, cũng thấy bình yên. Đó mới là tu. - Tu hành thật ra là những việc rất đời thường.
Bạn chăm được bố mẹ già – là tu. Bạn nuôi dạy con đàng hoàng – là tu. Bạn kiếm tiền sạch – là tu. Bạn biết giữ lời – là tu. Bạn từng bị cuộc đời làm đau nhưng không quay lại làm đau người khác – đó là tu rất lớn.
Tu không phải để thành thần thánh. Mà là sau bao nhiêu va vấp. Bạn vẫn giữ được phần người tử tế bên trong mình.
Đến cuối cùng rồi bạn sẽ hiểu: Một người trưởng thành thật sự, không còn thích chứng minh mình hơn ai nữa.
Họ chỉ muốn:
- sống yên hơn,
- tâm ốn hơn,
- ngủ ngon hơn,
- và những người bên cạnh mình đỡ khổ hơn một chút.
Đó mới là cảnh giới cao nhất của đời người.
