Dịch vụ cho thuê văn phòng tại TP. HCM
NẾP SỐNG NGƯỜI DO THÁI

NẾP SỐNG NGƯỜI DO THÁI

1. Người Bắc Âu, người Do Thái, người Đức và người Nhật đều có chung 1 câu thành ngữ: hãy đón nhận thất bại. Thất bại là bình thường, vô cùng bình thường. Ai xấu hổ hay buồn bã với thất bại thì sẽ không thể có 1 cuộc đời như mong muốn.

☘️

 Thất bại trong học hành, thi rớt: chọn nghề khác, ngành khác, lĩnh vực khác. Nghề nghiệp là duyên là nợ. Mình không cưỡng cầu.

☘️

 Thất bại trong tình yêu, hôn nhân: Cố gắng hòa hợp ở mức max, nhưng thất bại thì vui vẻ chấp nhận. Chọn người khác, cuộc sống khác, thậm chí chọn ở vậy cũng được. Làm single mom, single dad, tái hôn, đi nước ngoài, đi tỉnh khác sống, làm việc, đi tu, đi làm khoa học, dấn thân cho 1 lý tưởng nào đó. Miễn mình thấy ngày nào đầu óc cũng thoải mái, hạnh phúc, không vi phạm pháp luật là được.

☘️

 Thất bại trong sự nghiệp hay làm ăn: Làm lại. Thất bại. Làm lại nữa. Làm miết. Không việc gì phải xấu hổ hay sợ chê cười. Nhưng tốt nhất khi làm thì âm thầm làm, đừng kể nhiều, nổ quá thì người ta đu theo hỏi và vỗ tay hoan hô khi mình thất bại. Lỗi là do mình hết. Cứ im lặng chả có thông tin gì thì người đời sao đàm tiếu mãi được, khả năng dựng chuyện của họ cũng có giới hạn. Mọi việc, mình cứ im lặng thì họ sẽ có mối quan tâm đến người khác.
Não người thành tựu, họ chịu chơi và chơi đẹp. Mời ly rượu là ngửa cổ uống cạn, không có dùng dằng suy nghĩ việc cỏn con như thế. Nói cà phê là đi luôn, không bao giờ có câu “bữa nào rảnh”. Muốn thăm bạn ở tỉnh khác, thành phố khác, nước khác thì ra sân bay bến xe đi luôn, không có câu “hôm nào có dịp”. Vì sẽ chẳng bao giờ “rảnh và có dịp” cả, muốn rảnh là rảnh, muốn có dịp là có dịp. Nói “cho đi” là 1 phát cho tiền cho máo hay đăng ký hiến tạng luôn. Và tỷ tỷ những hành động “rốp rẻng”, mạnh mẽ, dứt khoát như thế trong cuộc sống.
Không sợ quê, không sợ mất, chết thì thôi, mất hết thì làm lại, lên đảo đốt thuyền để không có đường lui, làm gì là dấn thân trọn vẹn, quánh bài là all-in chứ không có dằng non. Họ hào sảng, phóng khoáng, rộng rãi xởi lởi, tiền bạc chỉ là 1 phương tiện đến và đi trong tay họ. Họ chọn sống 1 tâm thế hiên ngang giữa cuộc đời. Dù đời vả mặt méo hàng trăm lần, đạp xuống hàng trăm lần họ vẫn chẳng sợ, chẳng giận. Cứ thế mà đứng dậy, đi tiếp con đường đã chọn.
Bên cạnh trí tuệ thông minh (cái này thiên phú), cách lựa chọn lối tư duy “lên đảo đốt thuyền, không chừa đường lui” là 2 tố chất quan trọng người có cuộc đời “hễ muốn gì là làm cho bằng được”. Ngược lại là đám đông với câu cửa miệng “lực bất tòng tâm” tức tâm muốn mà lực không có để thực hiện, thực ra là do không có não quyết đoán đấy thôi. Ai quyết đoán hay dùng dằng là do họ lựa chọn mà sống vậy, chứ không phải thiên phú hay giáo dục hay bất cứ yếu tố nào khác.
2. Nhận tin Tôn Sĩ Nghị, tổng đốc Lưỡng Quảng đưa 29 vạn sang chiếm đóng thành Thăng Long (29 vạn là 290.000 người), Quang Trung lúc đó là Bắc Bình Vương vội vã lên ngôi hoàng đế để có thể có chính danh, đích thân dẫn quân ra Bắc. Đi từ Phú Xuân (Huế) ra, cứ 2 người khiêng 1 người để người đó ngủ, chân bọc rơm, tiến cả ngày cả đêm không ngơi nghỉ, sau này gọi là “bước chân Tây Sơn thần tốc”. Dừng chân tại Nghệ An, Quang Trung hẹn La Sơn Phu Tử tới nói chuyện. Nói thêm về La Sơn Phu Tử, đây là người học rộng hiểu sâu, tài trí ngàn năm có một, nên ông chọn ẩn dật ở núi La Sơn, từ chối gặp tất cả mọi người vì biết người muốn gặp bao giờ cũng có 2 lý do, một là muốn được học hỏi (có lợi riêng), hai là tò mò. Hai lần trước ra Bắc, Quang Trung vừa mời vừa ép thì mới mới gặp ông, nhưng ông đều từ chối cho lời khuyên. Lần này, ông chủ động đến bày kế “người phương Bắc không quen khí hậu nguồn nước xứ cận nhiệt, hoàng đế đánh gấp trong vòng 10 ngày thì họ sẽ trở tay không kịp, chắc chắn thắng. Quang Trung mừng rỡ nói “thật đúng với ý ta”.
Quang Trung cho tuyển thêm binh, quân số đạt được 10 vạn (nhỏ 3 lần so với quân Thanh), tập luyện hăng say mỗi ngày các thế võ Tây Sơn, đặc biệt là Yến Phi Quyền (thân nhẹ bay lượn như chim én, hoá giải được mọi thế của phái Thiếu Lâm hay Võ Đang Nga Mi nếu giáp lá cà). Các bà các chị từ Bình Định đi theo nghĩa quân hướng dẫn “hội phụ nữ” (các địa phương mà nghĩa quân đi qua) cách làm bánh tráng và thịt thưng mặn (2 món có thể vận chuyển đi xa cả năm, bánh tráng chỉ cần nhúng nước là có thể ăn no ngay lập tức). Khi nghĩa quân đi qua, người dân đều đem dâng bánh tráng, bánh chưng, bánh mứt vì đây là thời điểm cuối tháng chạp, mọi người đang chuẩn bị Tết. Quang Trung cho hẹn quân tại Tam Điệp (Ninh Bình), làm lễ tế đất trời, hẹn mọi người mồng 7 tháng giêng, vào Thăng Long sẽ ăn Tết 1 lần nữa. Sau đó nghĩa quân tiến ra Bắc, cả ngày mồng 3 và 4, chỉ phô trương thanh thế la hét trước đồn Ngọc Hồi, cửa ngõ kinh thành Thăng Long. Đồn Ngọc Hồi có 3 vạn quân đang trấn giữ. Đêm mồng 4 chuẩn bị sang rạng sáng mồng 5, Quang Trung cho làm lễ xuất quân. Lễ đơn giản, sau khi ăn no, ông cho đập nát toàn bộ chén bát nồi niêu xoong chảo, toàn bộ bánh tráng và thịt thưng và lương thực thực phẩm dồn lại 1 đống và đổ dầu đốt sạch. Ông nói, một là thắng vào thành ăn Tết, hai là chết, chết thì không đói nữa, chúng ta không có đường lui. Ông lấy 1 cái khăn màu vàng, thắt sẵn đeo trên cổ, tuyên bố nếu không thắng thì ta sẽ chết chung với mọi người. Nghĩa quân thấy thế thì hừng hực khí thế, cả 10 vạn đều nằm chặt tay, nhìn nhau với ánh mắt quyết tử.
Lễ xong, Quang Trung cưỡi voi đốc binh tấn công đồn Ngọc Hồi, mấy chốc đã hạ xong. Tiến tới đồn Khương Thượng, nơi có vị tướng tài Sầm Nghi Đống của nhà Thanh đang trấn giữ, thế thắng như chẻ tre. Sầm Nghi Đống chống không lại, bèn ra gò Đống Đa thắt cổ. Tôn Sĩ Nghị nghe tin thì lập tức vứt bỏ ấn tín, mặc áo dân thường, nhắm thẳng hướng ải Nam Quan mà chạy, Lê Chiêu Thống chạy theo sau với đám tàn quân. Trước La Sơn Phu Tử có nói, nếu Tôn Sĩ Nghị có chạy thì không truy cùng diệt tận, vì họ là nước lớn gấp 10 lần nước ta, chừa 1 đường sống để sau này còn nhờ ông ta trong công văn giấy tờ bang giao 2 nước. Chỉ trong 1 buổi sáng, Quang Trung đã đánh bại 29 vạn quân Thanh. Ngọn kỳ đài trước cổng kinh thành Thăng Long đã thay bằng cờ Tây Sơn, một lá cờ màu đỏ mặt trời vàng phấp phới. Chiều mồng 5, từ cửa Bắc, Quang Trung cưỡi voi vào thành Thăng Long, chiến bào màu đỏ trên người ông đã nhuộm đen vì thuốc súng, trên cổ ông vẫn còn chiếc khăn vàng đã quấn sẵn….
3. Trong thời đại này, chiến tranh không còn. Giờ là lúc thi thố tài trí trên lĩnh vực kinh tế. Những quản lý lãnh đạo ăn ngủ ra chiến trường thực chiến với nhân viên luôn, tâm trí chỉ nghĩ đến việc kinh doanh thì mới có được chiến thắng. Còn làm từ xa, điều khiển từ xa, còn nghĩ đến chuyện yêu đương gái gú hay các vấn đề xã hội không liên quan đến việc làm ra tiền thì rất khó mà thành công trong sự nghiệp. Trong hình là quản lý 1 DN ở miền quê, ngủ luôn ở văn phòng từ thứ 2 đến thứ 7, cuối tuần mới về nhà thăm vợ con. Văn phòng mở cửa từ 8h sáng đến 11h đêm, nhân viên muốn đến làm lúc nào thì làm. Và họ đã có những bước nhảy vọt, thu nhập quản lý lẫn nhân viên đều gấp 3-4 lần thu nhập chung của xã hội. Tinh thần Quang Trung áp dụng trong kinh doanh hiện nay là như vậy.

Để lại một bình luận

Điều hướng nhanh
×