Oprah Winfrey từng lớn lên trong ng:hèo khó, chịu nhiều tổn thương tâm lý, p:hân bi:ệt đối xử và không ít lần nghi ngờ chính g:iá trị của mình. Bà không si:nh ra với “ánh hào quang nữ hoàng truyền hình” như người ta vẫn thấy hôm nay. Thứ đưa Oprah đi xa không phải là một cú hích may mắn, mà là một lựa chọn có ý thức lặp đi lặp lại mỗi ngày: chịu trách nhiệm hoàn toàn cho việc trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Từ câu nói của bà, ta nhận ra một sự thật không mấy dễ nghe: không ai có nghĩa vụ cứu bạn khỏi cuộc đời của chính bạn. Gia đình, xã hội, hoàn cảnh có thể bất công, nhưng nếu bạn không tự đứng ra gánh trách nhiệm cho cuộc đời mình, thì không ai khác làm thay được.
3 bài học thực tiễn rút ra từ câu nói này:
1. Không chịu trách nhiệm cho bản thân là nguồn gốc sâu xa của cảm giác bế tắc. Rất nhiều người cảm thấy cuộc đời mình “mắc kẹt”, nhưng khi hỏi sâu, họ không thực sự chịu trách nhiệm cho việc thay đổi nó. Họ chờ hoàn cảnh tốt hơn, chờ người khác hiểu mình hơn, chờ một cơ hội đủ lớn. Trong lúc chờ đợi đó, thời gian trôi đi, sự bất mãn tích tụ, và họ dần tin rằng mình là n:ạn nh:ân của số phận.
Oprah chọn cách ngược lại: bà coi mọi hoàn cảnh là trách nhiệm phải xử lý, không phải lý do để than vãn. Khi bạn nhận trách nhiệm, bạn lấy lại quyền chủ động. Còn khi bạn từ chối trách nhiệm, bạn tự giao cuộc đời mình cho hoàn cảnh quyết định.
2. Trở thành phiên bản tốt hơn không phải là cảm hứng, mà là kỷ luật. Phiên bản tốt nhất không xuất hiện khi bạn “có động lực”, mà khi bạn dám làm những việc khó ngay cả lúc không muốn.
Rất nhiều người nói họ muốn “phát triển bản thân”, nhưng lại né tránh những điều khiến họ không thoải mái: kỷ luật, học lại từ đ:ầu, thừa nhận mình chưa đủ tốt. Trong khi đó, phiên bản tốt hơn luôn đòi hỏi bạn trả giá trước khi được công nhận.
3. Chịu trách nhiệm cho chính mình là con đường duy nhất để thoát khỏi cảm giác trống rỗng. Oprah hiểu rất rõ điều này, bà tin rằng mỗi người đều có một khả năng riêng, và bỏ mặc nó chính là sự phản bội lớn nhất với bản thân.
Khi bạn bắt đ:ầu sống có trách nhiệm với lựa chọn, thời gian, năng lực của mình, bạn không còn cần ai trao ý nghĩa cho cuộc đời bạn nữa.
Bạn có thể không kiểm soát được điểm xuất phát, nhưng bạn hoàn toàn chịu trách nhiệm cho điểm đến. Và chính trách nhiệm đó, dù nặng nề lại là thứ duy nhất giúp con người trưởng thành thật sự.
