Dịch vụ cho thuê văn phòng tại TP. HCM
Người ta thường nghĩ có phúc là được trời đất bảo vệ khỏi sóng gió. Nhưng sự thật là, đời hiếm khi ưu ái ai đến mức không cho họ vấp ngã.

Người ta thường nghĩ có phúc là được trời đất bảo vệ khỏi sóng gió. Nhưng sự thật là, đời hiếm khi ưu ái ai đến mức không cho họ vấp ngã.

Người ta thường nghĩ có phúc là được trời đất bảo vệ khỏi sóng gió. Nhưng sự thật là, đời hiếm khi ưu ái ai đến mức không cho họ vấp ngã.
Biến cố thực chất là một chiếc gương soi sát mặt, nó không đến để trừng phạt, nó đến để xem khi bị đẩy tới ranh giới, chúng ta sẽ chọn làm một người tử tế hay sẽ để nỗi đau biến mình thành một phiên bản cay nghiệt và độc địa.
Có một hiểu lầm rất phổ biến: ai có phúc là người ít biến cố, ít vấp, ít đau. Nhưng nhìn kỹ, đời hiếm khi ưu ái ai theo kiểu đó.
Thứ tạo ra khác biệt thường không phải là chuyện xảy ra với bạn, mà là bạn trở thành người như thế nào sau chuyện đó.
Khổ đau giống như một chiếc gương đặt sát vào mặt mình. Nó không chỉ làm mình mệt, nó còn lôi ra những phản xạ thật nhất, những phần mà lúc bình yên ta còn che được.
Khi chưa bị đẩy tới ranh giới, ai cũng có thể nói hay về tử tế, điềm tĩnh, bao dung. Khi bị tổn thương thật, phản ứng mới lộ ra bản chất.
Có người gặp chuyện là bật sang chế độ oán trách, thấy đời bất công, thấy người khác có lỗi, thấy mình là nạn nhân của đủ thứ. Oán nhiều thì tâm trí lúc nào cũng nóng, nói chuyện cũng dễ cay và từ đó tự tạo thêm va chạm, tự làm cuộc đời khó hơn một vòng nữa.
Có người chọn thu mình, lạnh đi, đóng cửa. Họ không ồn ào, nhưng bên trong là một hệ thống phòng thủ luôn bật. Ai đến gần cũng phải đi trên băng mỏng.
Họ tưởng như vậy là an toàn, nhưng cái giá phải trả là cuộc sống trở nên khô, ít tin, ít vui và lúc cần một bàn tay thật sự thì lại không có ai ở cạnh.
Và cũng có người, khi khổ đến, họ không cao thượng ngay lập tức, họ vẫn đau, vẫn chao, vẫn có lúc muốn phản ứng. Nhưng họ giữ được một quyết định nhỏ mà rất quan trọng, không để nỗi đau biến mình thành một phiên bản tệ hơn.
Khổ không làm hỏng một con người. Cách mình phản ứng với khổ mới làm điều đó. Bạn có thể đau mà không độc miệng. Bạn có thể thiệt mà không cần trả đũa. Bạn có thể bị đối xử tệ mà vẫn không lấy đó làm lý do để đối xử tệ lại với người khác, hoặc tệ nhất là với chính mình.
Người có phúc khí sâu thường không phải người chưa từng đau. Họ là người đã đi qua đủ nhiều mà không bị “đắng” ở lại trong họ. Thứ ở lại là sự trầm hơn trong cách nhìn, sự ít lời hơn trong cách nói, và một kiểu tĩnh mà không phải do hết cảm xúc, mà do họ đã hiểu cảm xúc không cần phải trở thành hành động.
Có một điều khá lạ, khi bạn không dùng khổ đau để làm cái cớ sống thấp đi, đời tự nhiên bớt muốn dồn bạn. Không phải vì đời thương, mà vì bạn không còn tự đổ thêm dầu vào lửa. Bạn không tạo thêm kịch bản, không kéo thêm người vào vòng xoáy, không tự phá cấu trúc mình đang có.
Phúc khí nhiều khi là vậy, nó không phải món quà rơi xuống, nó là thứ được giữ lại qua những lần bạn chọn cách cư xử tử tế khi bạn hoàn toàn có quyền cư xử tệ.
Khổ là bài kiểm tra của khí độ. Nó đo xem bạn còn giữ được gì khi mọi thứ không thuận. Nó đo xem bạn có đứng thẳng được không khi bị hiểu lầm, có nói vừa đủ không khi bị chạm tự ái, có lùi đúng lúc không khi biết mình đang sắp nói một câu làm hỏng một mối quan hệ.
Nếu phải chọn một điều để giữ khi khổ đến, có lẽ không phải là giữ đúng, giữ thắng, hay giữ thể diện. Mà là giữ cách mình sống.
Vì cuối cùng, đời có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng nếu nó không lấy được cách bạn đối đãi với khổ, thì bạn vẫn còn nguyên một thứ rất quý, đó là nền phúc khí của chính mình.

Để lại một bình luận

Điều hướng nhanh
×